Category Archives: Dreamland Japan

Dreamland Manga – Quyền tự do ngôn luận vs. Những quy định

Quyền tự do ngôn luận vs. Những quy định
Đấu tranh của PTA

Vì có những phản biện như vậy dành cho manga nên một vài chỉ trích mạnh mẽ cũng được ỉm đi. Có lẽ vì manga ban đầu là một loại giải trí dành cho trẻ em rồi mới bùng nổ thành một loại hình chính thống, đại chúng cho toàn bộ người dân vào thời hậu chiến, nên ranh giới giữa những tác phẩm người lớn và trẻ em của nó ít được định hình hơn so với những loại hình khác. Chắc chắn một đặc điểm của manga Nhật là, ví dụ, có thể thấy cả học sinh tiểu học lẫn nhân viên công sở ở độ tuổi ba mươi cùng đọc trên tàu điện ngầm một quyển Shounen Jump (Cú nhảy thiếu niên) ra hàng tuần, ngay cả khi cuốn tạp chí này cơ bản dành cho nam giới ở độ tuổi trung học. Nếu một người vin vào lý do rằng người lớn có quyền đọc bất cứ những gì họ chọn còn trẻ em thì không, thì từ vùng ranh giới này đã nổi lên một vài dòng truyện thực sự gây náo động, một vài trong số đó đã vượt quá tầm tất cả các manga.

Đọc tiếp

Advertisements

Dreamland Japan – Manga có nguy hiểm không?

Manga có nguy hiểm không?
Một câu hỏi thường gặp

Những người Mỹ từng đến Nhật Bản hay hỏi mãi một câu về manga: Tại sao manga lại bạo lực và khiêu dâm như thế? Đây là một câu hỏi nặng nề, vì nó quy kết rằng tất cả manga đều bạo lực và khiêu dâm. Không có gì sai lầm hơn thế. Tuy nhiên, khi tôi cố trả lời câu hỏi này, tôi thường thấy mình ở một tình thế không mấy thoải mái khi liều mình bảo vệ cho manga trong khi lại để bản thân xa rời những thứ vượt quá giới hạn của một loại hình mang tính mở rộng. Hiểu rằng góc nhìn văn hóa của người đặt câu hỏi có thể hạn chế khả năng thấu hiểu của họ, tôi đáp như sau:

Đọc tiếp

Dreamland Japan – Otaku (2)

Otaku
Sự cuồng manga

Nếu không có vụ Miyazaki vào cuối thập niên 1980, otaku có thể chỉ trở thành một biến thể của từ mania. Nó có thể đơn giản là tương tự như “fanboy”, một từ xấu xí thường được nghe thấy ở các cuộc tụ tập của truyền thông đại chúng Mỹ, từ bao hàm nghĩa chỉ một người nam chưa trưởng thành về mặt cảm xúc bị sở thích của mình ám ảnh thái quá – loại người gào lên phản đối khi một nhà xuất bản đổi màu cái khóa thắt lưng của siêu anh hùng anh ta yêu thích. Nó có thể đơn giản là tương tự như “nghiện máy tính” hay “mọt sách”. Tệ hơn nữa, nó có thể đơn giản là một trong một dãy dài những cụm từ xúc phạm (như shinjinrui, hay “con người mới”) mà truyền thông Nhật đôi lúc dùng để chế nhạo thế hệ trẻ thực dụng và bất lực.

Đọc tiếp

Dreamland Japan – Otaku (1)

Otaku
Những fan danh dự

Tôi không khỏi chép miệng khi thấy từ otaku viết bằng tiếng Nhật mà không có một dòng chú thích tiếng Anh nào trên bìa ấn bản ra mắt của tạp chí Wired vào năm 1993. Tiếng Anh đã hấp thụ nhiều từ tiếng Nhật trong những năm gần đây. “Manga” và “anime” đang từ từ len lỏi vào từ vựng của người Mỹ bình thường. Nhưng otaku, khi mà từ này có vẻ như sắp tham gia vào hàng ngũ những từ được coi là nhập khẩu kia, lại có một cái nền phức tạp hơn nhiều.

Đọc tiếp

Dreamland Japan – Thế giới Doujinshi (2)

Thế giới Doujinshi
Komiketto

Nguyên bản của tất cả những ngày hội manga ở Nhật không phải là Super Comic City, mà là một sự kiện với một cái tên tầm thường là “Komike” hay “Komiketto”, viết tắt của “Comic Market”. Được tổ chức hai lần một năm ở Tokyo vào tháng Mười Hai và tháng Tám, Komiketto là một sự kiện phi lợi nhuận được tổ chức bởi người hâm mộ và vì người hâm mộ. Không giống Super Comic City, vốn được dựng lên vào giữa thập niên 80 và tập trung mạnh vào những người hâm mộ nữ của dòng truyện ya-o-i, Komiketto được tổ chức khoảng từ tháng Mười Hai năm 1975 và có khoảng 40 phần trăm người tham dự là nam.

Đọc tiếp

Dreamland Japan – Thế giới Doujinshi (1)

Thế giới doujinshi
Thành phố Siêu Truyện Tranh (Super Comic City)

Tôi cảm thấy mình giống như Alice đi xuyên qua tấm gương soi khi tôi lần đầu tiên dự ngày hội của người hâm mộ manga vào mùa xuân năm 1994. Ở đó quy tập tất cả những gì của một ngày hội truyện tranh Mỹ – những đám người hâm mộ, những quầy đầy người bán truyện tranh và những bộ trang phục đặc biệt – nhưng gần như mọi thứ đều bị đảo lộn.

Ngày hội này được gọi là Super Comic City 3, và nó được tổ chức tại Trung tâm Thương mại Harumi ở Tokyo vào ngày 4 và ngày 5 tháng Tư. Hội chợ Tokyo là ngày lớn nhất trong chuỗi những ngày hội Comic City mà đơn vị bảo trợ – một công ty xuất bản và thiết kế sự kiện vì lợi nhuận – tiến hành suốt năm ở các thành phố lớn của Nhật. Nó chiếm năm hội trường triển lãm khổng lồ và kéo dài hai ngày. Tôi suýt nữa thì lạc nếu không nhờ hai người hướng dẫn, Kan Miyoshi và Mary Kennard, những biên tập viên của một nhà xuất bản Nhật và chuyên gia trong thế giới những ngày hội manga này.

Đọc tiếp

Dreamland Japan – Trong một từ ngữ chứa đựng những gì?

MANGA HIỆN ĐẠI Ở CUỐI THIÊN NIÊN KỶ

Vào cuối thế kỷ 19 việc người phương Tây sang thăm Nhật Bản rồi nhận xét rằng nó đúng là một nơi “kỳ quặc” đang là mốt thời thượng. Percival Lowell, người sau này trở thành một nhà thiên văn học và một người truyền giáo nổi tiếng vì ý tưởng về cuộc sống trên sao Hỏa, đã sang Nhật Bản và lưu ý trong cuốn sách năm 1888 có tên là “Tâm hồn Viễn Đông” (The Soul of the Far East) rằng “có vẻ như chúng ta, theo cách mà chúng ta nhìn họ, đang thấy chính bản chất con người mình qua vài phản ánh vui đùa-kích động của tâm trí, – một phản ánh cho chúng ta thấy những suy nghĩ quen thuộc của chúng ta, nhưng tất thảy đều bị ngược bên” (we seem, as we gaze at them, to be viewing our own humanity in some mirth-provoking mirror of mind, – a mirror that shows us our own familiar thoughts, but all turned wrong side out). May thay, (hoặc không may thay, có lẽ trong trường hợp này), Lowell không có manga để nghiên cứu. Giống như nhiều thứ  khác của nền văn hóa Nhật Bản, truyện tranh ở Nhật vừa cực kỳ tương đồng và vừa cực kỳ khác biệt với truyện tranh ở phương Tây. Tuy nhiên chắc chắn việc hai véc-tơ “tương đồng” và “khác biệt” này cắt nhau ở đâu thì còn nhiều điều phải bàn.

Đọc tiếp